"Trong nhà tôi có đàn bà con gái, không tiện." Lý Long sờ tay vào khẩu súng, trấn tĩnh lại đôi chút. "Các anh cứ nghỉ tạm bên ngoài đi. Giờ là tháng tư rồi, trời cũng chẳng lạnh lắm đâu, chịu khó một đêm là được."
"Người anh em làm phước đi, tôi vừa lạnh vừa đói, kiếm chút gì bỏ bụng được không? Tôi nhặt được cái gạc hươu, tôi lấy gạc hươu đổi với anh nhé?"
"Chúng tôi cũng chẳng có gì ăn đâu." Thấy đối phương một mực đòi mở cửa, Lý Long biết kẻ bên ngoài không đơn giản, hắn nói vọng ra: "Trong núi kiếm cái ăn khó lắm, giờ lại đêm hôm khuya khoắt rồi, có gì để sáng mai hẵng tính."
Lý Long hy vọng đám người này biết khó mà lui, nhưng để cho chắc ăn, hắn từ từ mở chốt an toàn, lên đạn.




